Phần 4: Quay đầu là… tiến
Ngày 26 tháng 6 năm 2025. Nhận ra mình mới hỏi Grok và Gemini đánh giá tính khả thi mà chưa hỏi ChatGPT, thế là tôi đăng ba file báo cáo của Gemini lên và hỏi ChatGPT đánh giá, vì đằng nào giờ cũng mất định hướng, chưa biết phải làm gì tiếp theo.
Tôi hỏi thẳng: trong ba dự án (9xVN, Vanchuyenvietnhat, Formvisa), nên chọn cái nào? ChatGPT phản hồi lạnh lùng, sắc như lưỡi dao: “Chọn Formvisa. Vì nó kiếm tiền nhanh, giải quyết đúng nỗi đau, khả thi về mặt pháp lý nếu làm đúng – còn hai dự án còn lại có rủi ro chết người.” Nó giải thích thêm: 9xVN cần thời gian xây dựng niềm tin, khó kiếm tiền sớm; Vanchuyenvietnhat có rủi ro hình sự.
Tôi vẫn chưa tin. Thấy nó “có vẻ đúng”, nhưng vẫn nghi ngờ. Tôi phản biện. Tôi nêu hết các rủi ro mình từng nghĩ: nếu người dùng nộp sai form, Cục Xuất Nhập Cảnh hỏi: “form này lấy ở đâu?”, mà chỉ vào trang Formvisa thì sao? Nếu ai đó dùng trang của mình để làm dịch vụ giấy tờ thuê thì sao? Nếu layout sai chút xíu, hoặc form không cập nhật kịp thời?
ChatGPT trả lời rất chặt chẽ. Từng ý, từng logic đều có lý. Nhưng tôi vẫn không yên tâm. Thế là tôi lôi một phiên bản ChatGPT khác ra để phản biện lại nó. Tôi đưa ra quan điểm ngược: “Formvisa nguy hiểm, rủi ro chết người, không nên làm.” Và cho hai ChatGPT đấu với nhau. Một đứa bảo nên làm. Một đứa bảo nên né. Tôi ngồi ở giữa. Đọc từng dòng. Lọc từng câu.
Càng đọc, càng thấy rõ: vấn đề không phải là Formvisa nguy hiểm. Mà là tôi không hiểu luật đủ sâu để phân biệt đâu là ranh giới, đâu là tưởng tượng. Hôm qua, tôi đã dừng Formvisa, tính chuyển hướng làm trang checklist cho an toàn. Thật ra là do sợ hãi. Nhưng sau khi chứng minh qua lại, soi từng điều luật, từng tình huống hành chính, tôi nhận ra: cái đáng sợ nhất không phải là Cục Xuất Nhập Cảnh, cũng không phải là hành nghề luật sư trái phép (UPL). Mà là cái cảm giác không biết mình đang làm đúng hay hay sai – và vì thế mà bỏ cuộc.
Sau khi đã hiểu rõ bản chất từng rủi ro, tôi quyết định quay lại với Formvisa. Không còn nghi ngờ nữa. Tôi vẽ lại chiến lược rõ ràng:
-
formvisa.com là phiên bản dành cho người dùng cá nhân. Không lưu dữ liệu, không cần đăng nhập, không tư vấn. Làm đúng một việc: giúp người dùng điền form visa bằng tiếng Việt, xuất file PDF để in ra nộp. Nếu có thu phí, thì thu nhẹ – 500 đến 1000 yên/lượt tải.
-
pro.formvisa.com là phiên bản dành cho nghiệp đoàn, công ty dịch vụ, văn phòng luật nếu có nhu cầu thật. Nhưng sẽ không làm vội. Sẽ trì hoãn 1-3 năm, chỉ làm nếu chứng minh được thị trường. Và khi làm sẽ xây dựng lại từ đầu: có lưu dữ liệu, có hợp đồng, có kiểm duyệt người dùng.
-
Về kỹ thuật: Không dùng WordPress. Tôi sẽ học React, Next.js, Node.js để dựng frontend. Dùng Python xử lý việc tạo PDF. Mỗi phần chia ra rõ ràng, có thể mở rộng quy mô sau này. Không làm kiểu dán plugin nữa.
-
Về quy trình người dùng: Giữ đúng triết lý ban đầu: không cần đăng nhập, vào là dùng được. Trang chủ hiển thị các mục như: gia hạn kỹ sư, đổi từ du học sang lao động, gia hạn visa vợ/chồng… Mỗi mục có form kiểu Google Form, toàn bộ là tiếng Việt. Người dùng điền xong, xem trước, hệ thống tự render ra file PDF đúng mẫu của Cục Xuất Nhập Cảnh. Người dùng có thể in, hoặc quay lại sửa. Không bắt họ nhìn bất kỳ thứ gì bằng tiếng Nhật, cho đến khi họ thực sự sẵn sàng.
Có một nỗi lo nhỏ nữa là: nếu ai đó dùng trang web để làm dịch vụ giấy tờ thuê thì sao? Không đăng nhập, không thu tiền, thì dễ bị lợi dụng lắm. Tôi hỏi tiếp, và được gợi ý: tạm thời ghi log IP, giới hạn số lần dùng mỗi ngày. Nếu dùng quá nhiều, hiển thị popup mời đăng ký bản Pro. Có thể thêm một bước xác nhận: “Tôi không dùng Formvisa để làm dịch vụ hộ người khác.” Không ngăn được hết, nhưng đủ để răn đe và giới hạn. Tôi đồng ý với hướng đó. Vì thật ra, không nên tối ưu cho việc ngăn chặn kẻ lợi dụng. Phải tối ưu cho người dùng thật sự cần. Còn kẻ khôn lỏi thì ở đâu cũng có.
Đến đây, mọi thứ đã rõ. Chiến lược xong. Luật hiểu rồi. Tư duy kỹ thuật cũng ổn. Không còn gì để né nữa. Cũng không còn lý do để hoang mang. Giờ chỉ còn mỗi một thứ: bắt tay vào dựng sản phẩm.