Chiến nhật ký 1

Chiến nhật ký: Hành trình từ Vỡ Mộng đến Tỉnh Thức

 

 

Phần 1: Tôi – Kẻ không chấp nhận sống cuộc đời tầm thường

 

Ngày 22 tháng 6 năm 2025. Hôm nay, tôi bắt đầu ghi lại hành trình này. Không phải để làm màu, không phải để truyền cảm hứng. Tôi ghi lại vì tôi đang vật lộn, đang mắc kẹt, đang sống như một kẻ biết rằng nếu không thay đổi, tôi sẽ chết trong sự tầm thường.

Dự án gần đây nhất và hiện tại của tôi là 9xVN – một trang web đơn giản, nơi mọi người có thể chia sẻ những đánh giá chân thật về sách, phim, sản phẩm, và trải nghiệm. Ý tưởng này xuất phát từ một điều rất thực tế: tôi muốn tạo ra một sản phẩm để rèn luyện kỹ năng tiếp thị, thứ mà tôi tự nhận là yếu kém nhất của mình. Chỉ vậy thôi, không mơ mộng về thành công lớn hay giàu có ngay lập tức. Tôi chỉ muốn biết: liệu tôi có thể khiến người khác biết đến một thứ do chính mình tạo ra không?

Ban đầu, tôi tin rằng 9xVN là một sản phẩm “thật”, có giá trị. Nhưng khi ra mắt, người lạ thì thờ ơ, người quen thì chẳng thèm ủng hộ. Tôi đã nhắn tin cho bốn người bạn, nhờ họ giới thiệu những người thích đọc sách vào trang web, nhưng tất cả đều im lặng. Không một câu hỏi nào như “Gửi link tôi xem thử.” Tôi cảm thấy như mình tàng hình.

Tôi bắt đầu thử làm video TikTok, theo kiểu đơn giản nhất: giới thiệu phim, sách, rồi kết thúc bằng lời kêu gọi vào 9xVN để đánh giá. Nhưng khi tự xem lại, chính tôi còn không có động lực để vào đánh giá, thì người khác lấy gì mà vào? Những video đó chẳng khác gì tiêu đề báo – chỉ có thông tin, không có giá trị giải trí, giáo dục hay cảm xúc. Chẳng ai xem, chẳng ai thích. Tôi biết chúng rơi vào quên lãng như một tờ rơi ngoài chợ.

Tôi bắt đầu nghi ngờ tư duy ban đầu của mình. Tôi từng nghĩ rằng việc xây dựng 9xVN như một nền tảng tập trung, có tổ chức cho các đánh giá là hợp lý. Nhưng sự thật là chẳng ai quan tâm đến việc thông tin có tập trung hay không. Mọi người thoải mái đánh giá ở bất cứ đâu họ muốn: các nhóm Facebook, Shopee, Amazon, Goodreads… Tôi từng nghĩ sự tập trung là một điểm độc đáo, một giá trị, nhưng rồi tôi nhận ra: người ta không cần giải pháp đó. Tôi đã xây dựng thứ mà tôi cho là đúng, chứ không phải thứ mà người khác cần.

Khi nhìn lại, trang web của tôi chỉ có vài tài khoản, vài chục sản phẩm, nội dung thì lặp lại, trang chủ đơn điệu, và người dùng vào không biết phải làm gì. Video thì vô nghĩa, thiếu giá trị cốt lõi. Vậy thì tiếp thị cái gì đây? Tôi bắt đầu thấy mình sai toàn diện, không phải ở hành động, mà từ gốc rễ tư duy.

Tuy nhiên, tôi cũng tự nhận ra một điều: nếu không có 9xVN, tôi sẽ chẳng bao giờ dám chạm vào lĩnh vực tiếp thị. Tôi đã xây dựng trang web này chỉ trong một tuần, nhờ kinh nghiệm làm web từ vài năm trước. Những thất bại cũ không hề vô nghĩa – chúng là nền tảng giúp tôi làm việc nhanh hơn, sâu hơn. Và giờ đây, tiếp thị chính là kỹ năng mà tôi phải chinh phục, dù có khó khăn đến mấy.

Có lúc, tôi tự hỏi: tiếp thị có cứu được một sản phẩm vô giá trị không? Tôi biết là không. Nhưng tiếp thị có thể giúp tôi học cách hiểu người khác muốn gì, chứ không phải chỉ làm cái mình thích. Sự thật trần trụi cuối cùng đập vào mặt tôi là: tôi làm web không ai dùng, tôi làm video không ai xem. Tôi biết điều đó. Nhưng tôi vẫn muốn làm chủ.

Tôi không chấp nhận sống bằng đồng lương còm cõi và gọi đó là cuộc đời mình. Tôi không thể an phận. Tôi muốn nhiều hơn, không phải để khoe khoang, mà vì nếu tôi không xây dựng được gì cả, tôi sẽ không sống nổi. Tôi muốn có tiền để lo cho vợ con, cho gia đình, không phải để đua đòi, mà để sống có nhân phẩm.

Tôi chán cái kiểu phải tỏ ra là một ai đó. Tôi chán thấy những bài đăng do AI viết được tung hô như triết lý sống. Tôi không muốn “xây dựng thương hiệu cá nhân” theo kiểu đó. Tôi muốn sống thật. Nhưng tôi biết – sống thật không giúp tôi kiếm tiền. Sự thật thì chẳng ai cần, họ chỉ cần những lời nói dối dễ nghe. Tôi đã tự hỏi: vậy tôi có nên sống giả để kiếm tiền không? Tôi biết nếu làm vậy, tôi sẽ kiệt sức. Tôi không phải kiểu người chịu được sự giả tạo quá lâu.

Tôi có thể làm thuê cả đời – chỉ là tôi không muốn. Lương cao có thể khiến tôi quên đi khởi nghiệp. Nhưng tôi cũng biết: lương cao là thứ giết chết tinh thần tự chủ. Tôi vẫn lạc lối, nhưng không phải kiểu mất phương hướng. Tôi lạc giữa những con đường mà tôi chưa thể chọn. Tôi chỉ biết một điều: tôi sẽ không dừng lại.

Và rồi, một tư duy chốt hạ xuất hiện: tôi chính là khách hàng đầu tiên của sản phẩm mình làm. Tôi đang mắc kẹt. Vậy tôi sẽ tạo ra sản phẩm giúp tôi thoát khỏi sự mắc kẹt này. Đừng gọi nó là self-help. Tôi không có tư cách dạy ai. Tôi chỉ ghi lại: tôi đã thử cái này, và nó chẳng hiệu quả. Hoặc: tôi thử rồi, nó có tiến triển, nhưng chưa chắc sống được.

Chiến nhật ký này chính là sản phẩm. Nếu sáu tháng nữa không ai mua gì, cũng không sao. Tôi sẽ có cái để nhìn lại mà biết: mình đã đi như thế nào. Hành động hôm nay: ghi lại. Ngày mai: làm tiếp một việc nhỏ. Ngày kia: vẫn thế. Sáu tháng không đổi hướng. Không rẽ ngang. Không vỡ trận. Và nếu sau sáu tháng vẫn chưa có gì… tôi sẽ ngẩng mặt lên mà nói: tôi vẫn sống. Vẫn thật. Vẫn chiến.

– Hết ngày 1 – Tôi – người đầu tiên và cuối cùng chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top