Đến một ngày

Càng ngày càng cảm thấy áp lực phải làm, phải hành động càng lớn. Mình cảm giác như quãng thời gian qua là tích tụ và đang ngày càng đến điểm bùng nổ. Có thể chỉ là cảm giác phiến diện thôi nhưng trong mình cứ có gì thôi thúc mình phải làm, không nghĩ nữa, chuẩn bị thế đủ rồi. 

Mình sẽ phải tìm ra cách thực hiện được những điều mình muốn. Không còn nhiều thời gian nữa. Phải làm thôi. Phải nghĩ ra thật nhiều cách tiếp cận khác nhau. Nhất định phải làm. 

Đến một ngày mình sẽ chẳng thể ngồi yên. Đến một ngày mình sẽ buộc phải làm. Những suy nghĩ của mình ngày càng dẫn đến việc phải hành động hơn là lập kế hoạch. 

À. Mình vẫn lập kế hoạch nhưng chẳng vẽ vời nữa. Mình phải làm và đã làm. 

Mình như một người vô hình muốn cả thế giới thấy mình. Vậy thì mình phải làm gì để cả thế giới thấy một người vô hình như mình? Mình có thể dùng những thứ gián tiếp để chứng minh được sự tồn tại của mình. 

Cảm giác những ý tưởng cứ mấp mé ở ranh giới, cố nhìn nhưng không thể rõ ràng. Phải làm sao để thấy nó rõ ràng hơn? Có lẽ nó đang đợi mình đi những bước đầu tiên tiến ra thế giới thì mới chịu cho mình thấy rõ. 

Mình chỉ mơ hồ về những điều mình phải làm. Thôi thì chắc ai mới đầu cũng vậy. Cứ đi thôi. Sẽ ra con đường. Không đi thì nó cứ mãi mơ hồ như vậy mà thôi. 

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top